Tôi luôn cảm thấy muốn chạy trốn khỏi làng gốm mỹ nghệ

Sao lại trốn ra đây ngồi khóc rồi? – Một giọng nói bát sứ trắng bát tràng vang lên cắt ngang tiếng nức nở của tôi. Không cần ngẩng đầu lên tôi cũng biết đó là Phong. Cậu ấy luôn là người đầu tiên tìm thấy tôi mỗi khi tôi khóc một bát sứ trắng mình, và lần này cũng vậy.

Biết rồi còn hỏi! – Tôi khàn giọng trả lời Phong trong bát sứ trắng bát tràng khi vẫn úp mặt vào đầu gối. Cánh tay tôi đã ướt đẫm vì khóc bát sứ trắng một lúc lâu, nhưng tôi chẳng buồn nhúc nhích. Tôi đang rất buồn, và tôi cho phép mình làm bát sứ trắng bát tràng điều đó, như một cách hiển nhiên.

Phong bật cười khẽ. Nụ cười nửa như trêu tức, nửa như thương hại. Tôi luôn cảm thấy nóng máu khi nghe điệu cười ấy của Phong. Nhưng trước khi để đầu bát sứ trắng bát tràng tôi xịt khói, cậu ấy đã nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh tôi. Thấy bát sứ trắng tôi có vẻ như không thèm đếm xỉa gì đến mình, Phong mới cất tiếng, chậm rãi:

Nhưng vào trường chuyên gốm bát tràng

Có những thất bại lại là cơ hội của thành công, có những làng gốm bát tràng cánh cửa khép lại khiến ta tìm ra những cánh cửa khác tốt đẹp hơn. Không phải vào trường Chuyên mới là cánh cửa duy nhất đâu Linh à. Bà hãy thôi khóc gốm sứ bát tràng và nhìn ra xung quanh xem, chắc chắn những cánh cửa khác vẫn đang mở chờ đón bà mà.

Nhưng vào trường chuyên gốm bát tràng

Vậy học sinh trường ngoài rớt Đại học hết sao? Bộ nếu bà làng gốm bát tràng không cố gắng, bà học trường Chuyên được học sinh trung bình bà vẫn đậu sao? Chuyện học ở đâu không quan trọng, quan trọng là chính sự nỗ gốm sứ bát tràng lực của bà kìa!

Ông thì hay rồi… – Tôi lầm bầm – Đậu hẳn Chuyên Toán làng gốm bát tràng nên nói gì chẳng hay.

Nhưng vào trường chuyên gốm bát tràng

Một sự im lặng bao trùm lên chúng tôi. Phong chẳng còn bình ngâm rượu bát tràng nói gì nữa. Những tán cây xào xạc đung đưa theo gió như muốn phá tan khoảng trống đáng sợ này, nhưng vô ích. Tôi chột dạ nghĩ mình đã làm Phong giận, và ngẩn đầu định chum đựng rượu bát tràng lên xin lỗi cậu ấy. Tôi nhìn Phong, cậu ấy cũng nhìn sâu vào mắt tôi:

Tôi sẽ không đi đâu. Tôi là gió, nên không thể bó buộc bình ngâm rượu bát tràng mình trong một môi trường đầy nguyên tắc ấy được. Hơn ai hết, tôi muốn http://gomhailong.vn/chum-sanh-ngam-ruou chum đựng rượu bát tràng trở thành một cơn gió tự do!

Và Phong cười nhẹ nhàng. Nụ cười đã không còn đáng ghét, nó như một cơn gió dịu dàng thổi vào lòng tôi. Nắng trải rộng khắp nơi, nhưng cái oi bức của một bình ngâm rượu bát tràng chiều cuối hạ chẳng thể lan đến nơi tôi ngồi, bởi bên cạnh là một cơn gió mát lành đang che chở cho tôi.

Phong,đấy là một trong những hồi ức đẹp tôi nhớ về Phong.Một dấu ắn mà tôi chưa bao giờ quên dù có trải qua bao sự việc bình ngâm rượu bát tràng khác đi nữa.

 

 

Add a Comment